Quân trú ngoài quan ải quanh Cự Bắc thành bắt đầu sơ tán đám người không phận sự ở các chợ trấn. Sĩ tử đeo tráp du học, ngâm thơ làm phú, cùng những hào hiệp kề giai nhân cưỡi ngựa ngạo gió tây, dần dần theo đàn hồng nhạn trên trời mà nam quy. Lúc tảng sáng, giữa đoàn người có một nhóm hơn bốn mươi kẻ đặc biệt bắt mắt: ai nấy cao quan nho sam, đều là Tắc Hạ học sĩ của Thượng Âm học cung, phong thái tiêu sái, là hạt giống đọc sách hạng nhất thiên hạ.
Sau khi đoàn kỵ vượt qua con sông ấy về phía nam, một cỗ xe ngựa dừng lại bên bờ. Từ trên xe bước xuống hai nữ tử, một lớn một nhỏ. Tiểu cô nương thắt hai bím tóc sừng dê, ôm trong lòng một con mèo trắng lớn béo ục ịch. Nữ tử kia thân đoạn yểu điệu, dung nhan kinh diễm, tựa đóa mẫu đơn phồn thịnh cướp hết sắc xuân một nước, đang độ xuân thì rực rỡ nhất. Nàng nhìn về phương bắc, cuối tầm mắt vừa khéo là đầu tường nam thành của Cự Bắc thành, lờ mờ chỉ thấy giáp sắt lạnh lẽo, chẳng thấy bóng dáng phiên vương khoác mãng bào. Tiểu cô nương từng được người ta ở Thượng Âm học cung đích thân khen là “quyền pháp vô song, chân công vô địch” bĩu môi, bất bình thay Ngư tỷ tỷ bên cạnh: “Ngư tỷ tỷ, tên bạc tình phụ nghĩa ấy có gì đáng nhớ mong chứ, hừ hừ! Khi trước chắc ta mù mắt, mới tưởng hắn ra dáng người đàng hoàng, ai ngờ còn chẳng bằng Tề Thần Sách, cái đồ ngốc to xác kia!”




